Trong gia đình em, người mà em yêu quý và kính trọng nhất chính là bà ngoại. Bà không chỉ là người luôn yêu thương, chăm sóc em từng li từng tí mà còn là chỗ dựa ấm áp, dịu dàng trong tuổi thơ của em.
Năm nay bà ngoại em đã ngoài bảy mươi tuổi, nhưng trông bà vẫn còn khá nhanh nhẹn. Dáng người bà hơi gầy, bước đi chậm rãi, nhẹ nhàng. Mái tóc bà đã bạc gần hết, như phủ một lớp sương mỏng của thời gian.
Khuôn mặt bà có nhiều nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng, mỗi nếp nhăn như ghi lại những vất vả, hi sinh bà đã trải qua. Mỗi khi bà cười, những nếp nhăn ấy lại hằn lên rõ hơn, khiến gương mặt bà càng trở nên hiền hậu. Đôi mắt bà không còn tinh anh như trước nhưng vẫn rất ấm áp và dịu dàng, luôn ánh lên sự yêu thương khi nhìn con cháu. Làn da bà đã sạm đi, lấm tấm những đốm đồi mồi. Đôi bàn tay bà gầy guộc, nổi rõ những đường gân xanh – đôi bàn tay đã chăm lo cho cả gia đình suốt bao năm.
Dù tuổi đã cao, bà vẫn thích làm việc nhà, chăm sóc vườn tược và trồng cây. Bà còn rất yêu thương con cháu, luôn chăm sóc chúng em từng bữa ăn, giấc ngủ. Bà dạy chúng em những điều hay lẽ phải, dạy chúng em phải biết lễ phép, ngoan ngoãn và yêu thương mọi người. Mỗi buổi tối, bà thường kể cho chúng em nghe những câu chuyện cổ tích, giọng kể chậm rãi, ấm áp khiến em nghe mãi không chán. Đối với hàng xóm, bà là người sống chan hòa, tốt bụng nên ai cũng yêu mến bà.
Em rất yêu quý bà ngoại. Em mong bà sẽ luôn sống thật lâu, thật khỏe mạnh bên gia đình em. Em sẽ cố gắng học thật giỏi, chăm ngoan để bà luôn vui lòng.